| Front | Đó mới chỉ là cô gái nhỏ, mới 9 tuổi Cô ấy đã nói, "Tôi biết tôi đang làm những gì" với những người bạn gái của mình cô ấy đã nói rằng Đó là một sự bất hòa và chúng ta đã học về cái này, bạn không thực sự muốn vượt qua một cô gái 9 tuổi với những chiếc xe tăng Chúng là những đối thủ khó khăn nhất và chúng tôi đã thực sự bối rối Tôi đã nghĩ tôi là một giáo viên thất bại. Tại sao cô ấy lại làm điều đó Nhưng tôi đã phát hiện ra, vài ngày sau khi chơi trò chơi và có những thay đổi nơi chúng tôi đưa ra sự đàm phán từ một đội thực ra có một cuộc đàm phán định kỳ với tất cả các đội và mỗi đội đưa ra một sự thay đổi sau đó chúng tôi trở lại đàm phán, cứ lặp lại như vậy tuần tự Thậm chí mỗi một vòng như vậy là một ngày của trò chơi như vậy một vài ngày sau đó, nó trở nên rõ ràng rằng chúng tôi đã tìm ra đất nước ưu việt€ đang lên kế hoạch cho cuộc tấn công quân sự để thống trị thế giới nếu chúng có nguồn tài nguyên, chúng sẽ làm điều đó Cô bé có thể thấy phương hướng và mục đích trước tất cả những người còn lại và biết rõ những gì đã đang xảy ra và đưa ra những quyết định rất bình tĩnh để tấn công trong trò chơi hòa bình Bây giờ cô bé sử dụng cuộc chiến nhỏ để ngăn chặn cuộc chiến lớn do đó chúng tôi đã dừng lại và đã có những cuộc thảo luận rất suôn sẻ về rằng liệu cái đó là đúng tốt hay là không tốt Rằng những thứ chúng tôi đưa vào trò chơi, những hoàn cảnh Tôi đã không thiết kế ra để dạy chúng Nó đến một cách tự phát thông qua sự hiểu biết được thu thập của chúng Một ví dụ khác, một điều tuyệt vời đã xảy ra Chúng tôi có một bức thư trong trò chơi Nếu bạn là một người chỉ huy quân sự và bạn tiến hành những phân đội những cái đồ chơi bằng nhựa trên bảng -- và bạn mất chúng tôi đặt trong một bức thư Bạn phải viết thư gửi đến cha mẹ của họ đây chỉ là những gia đình tưởng tượng của đội quân tưởng tượng giải thích những gì đã xảy ra và đưa ra lời chia buồn của bạn Bạn sẽ phải suy nghĩ nhiều hơn trước cuộc chiến và khi tình huống này được đưa ra thực sự mùa hè trước tại trường học Agnor-Hurt ở vùng Albemarle một trong những vị chỉ huy quân sự của chúng tôi đã đọc lá thư đó và một trong những đứa trẻ khác đã nói, " Thưa ông Hunter, Chúng ta hãy hỏi -- có một gia đình ở đây" Đã có một gia đình ghé thăm vào ngày hôm đó, chỉ ngồi phòng phía sau Hãy đề nghị người mẹ đó đọc lá thư Nó sẽ chân thực hơn nếu cô ấy đọc nó" Và chúng tôi đã làm như thế, chúng tôi đề nghị cô ấy và cô ấy đã cầm lấy bức thư "Chắc chắn rồi" Cô ấy bắt đầu đọc. Cô ấy đọc một câu Cô ấy đọc hai câu Trước khi đọc câu thứ 3, cô ấy đã khóc Tôi cũng khóc Mọi người đều hiểu rằng khi chúng ta mất một ai đó, không ai là kẻ chiến thắng cả Chúng ta đều thua cuộc và nó là một điều kỳ lạ và một sự cảm thông kỳ lạ Tôi sẽ cho bạn thấy những gì mà bạn của tôi David nói về điều này Anh ấy đã tham gia rất nhiều trận đánh David: Chúng ta đã có đủ người cho cuộc tấn công Ý tôi, chúng ta đã may mắn Nhưng bây giờ tôi cảm thấy thực sự khó hiểu Bởi vì tôi đang sống với những gì Sun Tzu đã nói một tuần trước Anh ấy đã nói "Những người tham gia cuộc chiến và chiến thắng sẽ muốn trở lại và những người đã thất bại sẽ muốn quay lại và giành chiến thắng" Và tôi đã là người chiến thắng Do đó tôi tiếp tục tham gia những cuộc chiến khác nữa Và tôi nghĩ nó chính là số mệng của cuộc sống những gì Sun Tzu đã nói JH: Tôi thấy rùng mình mỗi khi thấy điều đó Điều đó là một loại cuộc chiến mà bạn muốn nó xảy ra Và tôi không thể thiết kế nó, tôi không thể lập kế hoạch về điều đó và tôi không thể kiểm nghiệm nó Nhưng nó là sự đánh giá hiển nhiên Chúng tôi biết rằng đó là một sự đánh giá tin cậy đáng để học hỏi Chúng tôi có rất nhiều dữ liệu, nhưng tôi nghĩ đôi lúc chúng tôi vượt quá giới hạn với sự thật và những gì đang diễn ra Vậy tôi sẽ chia sẻ câu chuyện thứ 3 Đó là câu chuyện về bạn của tôi Brenan Chúng tôi đã chơi trò chơi một lần sau buổi học trong rất nhiều tuần, khoảng 7 tuần vầ chúng tôi cơ bản đã giải quyết được tất cả 50 vấn đề đan xen vào nhau để giành chiến thắng trong trò chơi, tất cả 50 vấn đề phải được giải quyết và mọi tài sản của đất nước đã được tăng hơn so với điểm bắt đầu Một vài nước nghèo, một vài nước giàu có. Có cả hàng tỉ Chủ tịch ngân hàng thế giới đã là từng là học sinh lớp 3 Chú bé nói, "Có bao nhiêu chữ số 0 trong con số một nghìn tỉ? Tôi đã tính toán nó ngay tức thì" Nhưng chú bé đã thiết lập một chính sách tài chính trong trò chơi đối với những người chơi đang tham gia cùng chú bé Đến mức đội đó đã là nghèo nhất thậm chí trở nên nghèo hơn Không có cách nào để họ chiến thắng và giờ đã sắp đến 4 giờ, sắp hết giờ Còn khoảng 1 phút nữa và sự thất vọng đang bao trùm khắp căn phòng Tôi đã nghĩ, tôi đang thất bại khi là một giáo viên Tôi nên làm gì đó để chúng có được chiến thắng chúng không nên bị thất bại giống như thế này Tôi đã thua chúng và tôi đã cảm thấy quá buồn và chán nản đột nhiên, Brenman đi bộ qua chỗ của tôi và anh ấy túm lấy chuông, chiếc chuông reo lên để báo hiệu sự thay đổi hoặc sự triệu tập của nội các và anh ấy chạy trở lại ghế của anh ta, rung mạnh chuông mọi người chạy đến chỗ anh ấy, có tiếng đang thét lên có tiếng la hét, làn sóng những bộ hồ sơ của họ Họ đưa ra những bộ hồ sơ với đầy đủ các tài liệu mật Họ đang khoa chân múa tay, đang chạy vòng quanh Tôi không biết những gì họ đang làm. Tôi đã mất kiểm soát đối với lớp học Hiệu trưởng đi vào, tôi bị đuổi việc Cha mẹ chúng đang nhìn qua những ô cửa sổ và Breman chạy lại chỗ anh ta. Mọi người quay trở lại vị trí Anh ta lắc chuông lần nữa. Anh ta nói, " chúng ta có" -- và chỉ còn 12 giây "chúng ta có tất cả những quốc gia góp vốn chung vào nguồn dự trữ chung và chúng ta có 600 tỉ đô la Chúng ta đang đề nghị nó như là một món vật phẩm đối với những nước nghèo này Và nếu họ đồng ý, nó sẽ làm tăng giá trị tài sản của họ và chúng ta có thể thắng trò chơi Các bạn đồng ý chứ?" |
|---|---|
| Back | This was a little girl and, at nine years old, she held her pieces and said, "I know what I'm doing." To her girlfriends she said that. That's a breach there. And we learned in this, you don't really ever want to cross a nine year-old girl with tanks. They are the toughest opponents. And we were very upset. I thought I was failing as a teacher. Why would she do this? But come to find out, a few game days later -- and there are turns where we take negotiation from a team -- actually there's a negotiation period with all teams, and each team takes a turn, then we go back in negotiation, around and around, so each turn around is one game day. So a few game days later it came to light that we found out this major country was planning a military offensive to dominate the entire world. Had they had their fuel supplies, they would have done it. She was able to see the vectors and trend lines and intentions long before any of us and understand what was going to happen and made a philosophical decision to attack in a peace game. Now she used a small war to avert a larger war, so we stopped and had a very good philosophical discussion about whether that was right, conditional good, or not right. That's the kind of thinking that we put them in, the situations. I could not have designed that in teaching it. It came about spontaneously through their collective wisdom. Another example, a beautiful thing happened. We have a letter in the game. If you're a military commander and you wage troops -- the little plastic toys on the board -- and you lose them, I put in a letter. You have to write a letter to their parents -- the fictional parents of your fictional troops -- explaining what happened and offering your condolences. So you have a little bit more thought before you commit to combat. And so we had this situation come up -- last summer actually, at Agnor-Hurt School in Albemarle County -- and one of our military commanders got up to read that letter and one of the other kids said, "Mr. Hunter, let's ask -- there's a parent over there." There was a parent visiting that day, just sitting in the back of the room. "Let's ask that mom to read the letter. It'll be more realer if she reads it." So we did, we asked her, and she gamely picked up the letter. "Sure." She started reading. She read one sentence. She read two sentences. By the third sentence, she was in tears. I was in tears. Everybody understood that when we lose somebody, the winners are not gloating. We all lose. And it was an amazing occurrence and an amazing understanding. I'll show you what my friend David says about this. He's been in many battles. David: We've really had enough of people attacking. I mean, we've been lucky [most of] the time. But now I'm feeling really weird because I'm living what Sun Tzu said one week. One week he said, "Those who go into battle and win will want to go back, and those who lose in battle will want to go back and win." And so I've been winning battles, so I'm going into battles, more battles. And I think it's sort of weird to be living what Sun Tzu said. JH: I get chills every time I see that. That's the kind of engagement you want to have happen. And I can't design that, I can't plan that, and I can't even test that. But it's self-evident assessment. We know that's an authentic assessment of learning. We have a lot of data, but I think sometimes we go beyond data with the real truth of what's going on. So I'll just share a third story. This is about my friend Brennan. We had played the game one session after school for many weeks, about seven weeks, and we had essentially solved all 50 of the interlocking crises. The way the game is won is all 50 problems have to be solved and every country's asset value has to be increased above its starting point. Some are poor, some are wealthy. There are billions. The World Bank president was a third-grader one time. He says, "How many zeros in a trillion? I've got to calculate that right away." But he was setting fiscal policy in that game for high school players who were playing with him. So the team that was the poorest had gotten even poorer. There was no way they could win. And we were approaching four o'clock, our cut-off time -- there was about a minute left -- and despair just settled over the room. I thought, I'm failing as a teacher. I should have gotten it so they could have won. They shouldn't be failing like this. I've failed them. And I was just feeling so sad and dejected. And suddenly, Brennan walked over to my chair and he grabbed the bell, the bell I ring to signal a change or a reconvening of cabinets, and he ran back to his seat, rang the bell. Everybody ran to his chair: there was screaming; there was yelling, waving of their dossiers. They get these dossiers full of secret documents. They were gesticulating; they were running around. I didn't know what they were doing. I'd lost control of my classroom. Principal walks in, I'm out of a job. The parents were looking in the window. And Brennan runs back to his seat. Everybody runs back to their seat. He rings the bell again. He says, "We have" -- and there's 12 seconds left on the clock -- "we have, all nations, pooled all our funds together. And we've got 600 billion dollars. We're going to offer it as a donation to this poor country. And if they accept it, it'll raise their asset value and we can win the game. Will you accept it?" |
Learn with these flashcards. Click next, previous, or up to navigate to more flashcards for this subject.
Next card: Và chỉ còn giây mọi người nhìn vào
Previous card: Đã vùng dầu mỏ của nước láng giềng
Up to card list: Vietnamese-English 22000