Apedia

Tôi Và Một Chúng I Có Là đó

Front tôi đã không dùng cái nhìn đó thường xuyên nhưng tôi sẽ làm nó trong tiết mục của tôi Và cô Banks như là một người cố vấn dày dạn kinh nghiệm đối với tôi và sau đó tôi thấy cha mẹ tôi,những thầy cô đầu tiên của mình cha tôi, một người đầy sáng tạo, nhà tư tưởng rộng lớn Đó là người anh Malcolm ở phía bên phải Và mẹ tôi người dạy tôi ở lớp 4 trong những ngôi trường cô lập ở Virgina người chính là nguồn cảm hứng của tôi và thực sự, tôi cảm thấy như thế khi tôi xem một bộ phim Tôi có điệu bộ giống bà, như thế này Tôi cảm thấy thích tôi là một sự nối tiếp của bà Tôi là một phần những hành động trong việc dạy của cô ấy Và đó là những điều rất tuyệt vời Tôi sử dụng để dạy con gái tôi ở trường tiểu học, Madeline Và để mà những cử chỉ của mẹ tôi tiếp tục được thực hiện Nó là một cảm giác rất ngạc nhiên để có được sự kế thừa đó và để tôi có thể đứng đây trên đôi vai của rất nhiều người Tôi không cô đơn ở đây có rất nhiều người ngay trong sân khấu này Và để nói với bạn về World Peace Game nó đã bắt đầu như thế này Nó là một tấm bảng bằng gỗ dán kích thước 4x5 bước chân trong một ngôi trường nội ô bên trong thành phố, 1978 Tôi đã tạo ra một bài học cho những sinh viên ở Africa Chúng tôi đặt tất cả những vấn đề của thế giới ở đó và tôi đã nghĩ, hãy để chúng tôi giải quyết nó Tôi đã ko muốn thuyết trình hoặc đọc một cuốn sách Tôi đã muốn chúng bị chôn vùi và học cách cảm nhận thông qua những cơ thể đó Vì vậy tôi đã nghĩ, chúng giống như chơi những trò chơi Tôi sẽ làm cái gì đó--Tôi đã không nói về tính tương tác Chúng tôi không có điều đó vào những năm 1978 Nhưng có cái gì đó tương tác và do đó chúng tôi đã tạo nên một trò chơi và nó đã được tiến triển từ khối 4x4x4 foot cấu trúc thủy tinh plexi Và nó gồm 4 lớp Plexi Có một lớp không khí bao bọc bên ngoài với các hố đen và các vệ tinh và các vệ tinh khảo sát và các mỏ hình sao Có một tầng không khí và một tầng chân không với các đám mây chính là những cái hộp xốp bằng cotton chúng tôi đặt xung quanh Các khoảng trống không khí và những lớp khí quyển Tầng mặt đất và mặt biển với hàng nghìn mẫu trò chơi Thậm chí cả bên dưới tầng nước biển với các tàu ngầm và các mỏ dưới biển Có 4 quốc gia xung quanh tấm bảng Những đứa trẻ sẽ đặt tên cho các quốc gia đó -- có nước nghèo, có nước giàu Chúng có tài sản, thương mại và nền quân sự khác nhau Và mỗi quốc gia có một chính phủ Có một thủ tướng chính phủ, bộ trưởng, bộ trưởng quốc phòng một kế toán trưởng, hoặc trưởng ban tài chính Tôi chọn một thủ tướng dựa trên mối quan hệ của tôi với chúng Tôi đề nghị chúng một công việc, chúng có thể quay về và sau đó chúng lựa chọn nội các của chính chúng Có một ngân hàng thế giới, thương nhân chi nhánh và một Liên hợp quốc Có cả nữ thần về thời tiết người điều tiết thời tiết Đó chưa phải là tất cả sau đó có một tài liệu 13 trang về cơn khủng hoảng với 50 vấn đề đan xen Để mà chỉ cần một thứ thay đổi là mọi thứ khác cũng thay đổi tôi đưa chúng vào trong một ma trận phức tạp và chúng tin tưởng tôi bởi vì chúng tôi có một mối qua hệ giàu có và sâu sắc và với cơn khủng hoảng đó chúng tôi có -- hãy nhìn -- cả về tình trạng căng thẳng về sắc tộc chúng tôi có cả hóa học và sự rò rỉ hạt nhân sự phát triển hạt nhân cả về sự tràn dầu, thảm họa môi trường tranh luận về thực trạng nước, sự ly khai nền cộng hòa nạn đói, nạn tuyệt chủng những động vật quý hiếm và vấn đề nóng lên toàn cầu Nếu Al Gore ở đây Tôi sẽ gửi những học sinh lớp 4 của tôi từ trường Agnor-Hurt và Venable tới bạn bởi vì họ đã giải quyết vấn đề nóng lên toàn cầu trong một tuần Và họ cũng thực hiện nó vài lần Do đó tôi cũng có trong trò chơi một kẻ phá hoại một vài đứa trẻ -- nó cơ bản là những kẻ phá rồi và tôi có những kẻ phá rối để sử dụng bởi vì chúng, trên bề mặt đang cố gắng cứu thế giới và vị trí của chúng trong trò chơi Nhưng chúng cunxg cố gắng để hủy hoại mọi thứ trong trò chơi Và chúng thực hiện một cách bí mật thông qua những thông tin sai lệch nhập nhằng và không thích hợp đang cố gắng để khiến mọi người phải nghĩ thật kỹ kẻ phá rối là đây và chúng tôi cũng đọc từ Sun Tzu's "The Art of War" Học sinh lớp 4 hiểu được nó -- 9 tuổi -- và chúng sử dụng cái đó để hiểu như thế nào là được, không được phép đầu tiên chúng làm các con đường để cung cấp và phá hủy con đường chiến tranh Chúng học các bỏ qua những phản công thiển cận và thúc đẩy sự tư duy để suy nghĩ xa hơn và lô gích hơn Stewart Brand đang ở đây, và một trong các ý tưởng của trò chơi này đến từ anh ấy với một điều khoản Coevolution quarterly dựa trên sức mạnh hòa bình Và trong trò chơi, đôi khi các học sinh thực sự tạo nên sức mạnh hòa bình Tôi chỉ là một người theo dõi đồng hồ Tôi chỉ là người thông tin, tôi chỉ là người tổ chức Các học sinh vận hành trò chơi Tôi không có cơ hội để tạo ra bất kỳ chính sách nào một khi chúng bắt đầu chơi Vì vậy tôi sẽ chỉ cần chia sẻ với bạn Trò chơi hòa bình thế giới là nghiêm túc Bạn thực sự thấy mình được trải nghiệm giống như làm thế nào để bảo vệ thế giới Nhìn kìa, Ngài Hunter đang làm điều đó bởi vì anh ấy nói thời gian của anh ấy bị phung phí rất nhiều và anh ấy đang cố gắng để nói với chúng ta làm sao để thu xếp vấn đề đó John Hunter: Tôi đã đề nghị chúng một -- Thực sự, Tôi không thể nói với chúng bất kỳ điều gì, bởi vì tôi không biết câu trả lời và tôi thừa nhận một sự thật với chúng rằng: tôi không biết và bởi vì tôi không biết, chúng đã tự tìm kiếm câu trả lời Và do đó tôi nói xin lỗi chúng Tôi nói, "Tôi rất xin lỗi, các bạn nhưng sự thật là chúng tôi phải để lại thế giới này cho các bạn với tình trạng bi thảm như thế này và chúng tôi hy vọng các bạn có thể sửa chữa nó giúp chúng tôi và có thể trò chơi này sẽ giúp các bạn học được cách làm sao để làm điều đó" Nó là một lời xin lỗi chân thành và chúng đón nhận nó rất là nghiêm chỉnh Bây giờ bạn có thể đang ngạc nhiên về tất cả những thứ nhìn trông rất phức tạp này Khi trò chơi bắt đầu, đây là những gì bạn thấy JH: phải rồi, chúng ta đang trong cuộc đàm phán. Tiếp JH: Câu hỏi tôi dành cho bạn là, ai là người phụ trách lớp chúng ta Nó là một câu hỏi nghiêm túc, ai thực sự là người phụ trách Tôi đã học cách nhượng lại quyền kiểm soát lớp học đối với tất cả các học sinh với toàn bộ thời gian Có một sự tin tưởng và một sự thỏa thuận và một sự hiến dâng đối với lý tưởng Tôi đơn giản không phải làm những gì tôi đã nghĩ rằng tôi phải làm như là một giáo viên mới điều khiển mọi buổi nói chuyện và trả lời các thắc mắc trong lớp học Nó là không thể. Kiến thức chung của chúng nhiều hơn hẳn của tôi và tôi thừa nhận điều đó với chúng một cách công khai Tôi sẽ chia sẻ nhanh với bạn một vài câu chuyện về một vài điều kỳ diệu đã xảy ra Trong trò chơi chúng ta có một vài em gái nhỏ và cô bé chính là bộ trưởng bộ quốc phòng của một quốc gia nghèo nhất Và với tư cách bộ trưởng quốc -- cô ấy có cả một quân đoàn xe tăng và lực lượng không quân hùng hậu Cô ấy là hàng xóm của một cường quốc rất giàu có về dầu mỏ và không hề có sự kích động nhưng bất thình lình cô ấy đã tấn công, chống lại mệnh lệnh của thủ tướng của cô ấy.
Back I didn't use that stare very often, but I do have it in my repertoire. And Miss Banks was there as a great mentor for me. And then I saw my own parents, my first teachers. My father, very inventive, spatial thinker. That's my brother Malcolm there on the right. And my mother, who taught me in fourth grade in segregated schools in Virginia, who was my inspiration. And really, I feel as though, when I see the film -- I have a gesture she does, like this -- I feel like I am a continuation of her gesture. I am one of her teaching gestures. And the beautiful thing was, I got to teach my daughter in elementary school, Madeline. And so that gesture of my mother's continues through many generations. It's an amazing feeling to have that lineage. And so I'm here standing on the shoulders of many people. I'm not here alone. There are many people on this stage right now. And so this World Peace Game I'd like to tell you about. It started out like this: it's just a four-foot by five-foot plywood board in an inner-city urban school, 1978. I was creating a lesson for students on Africa. We put all the problems of the world there, and I thought, let's let them solve it. I didn't want to lecture or have just book reading. I wanted to have them be immersed and learn the feeling of learning through their bodies. So I thought, well they like to play games. I'll make something -- I didn't say interactive; we didn't have that term in 1978 -- but something interactive. And so we made the game, and it has since evolved to a four-foot by four-foot by four-foot Plexiglass structure. And it has four Plexiglass layers. There's an outer space layer with black holes and satellites and research satellites and asteroid mining. There's an air and space level with clouds that are big puffs of cotton we push around and territorial air spaces and air forces, a ground and sea level with thousands of game pieces on it -- even an undersea level with submarines and undersea mining. There are four countries around the board. The kids make up the names of the countries -- some are rich; some are poor. They have different assets, commercial and military. And each country has a cabinet. There's a Prime Minister, Secretary of State, Minister of Defense and a CFO, or Comptroller. I choose the Prime Minister based on my relationship with them. I offer them the job, they can turn it down, and then they choose their own cabinet. There's a World Bank, arms dealers and a United Nations. There's also a weather goddess who controls a random stock market and random weather. That's not all. And then there's a 13-page crisis document with 50 interlocking problems. So that, if one thing changes, everything else changes. I throw them into this complex matrix, and they trust me because we have a deep, rich relationship together. And so with all these crises, we have -- let's see -- ethnic and minority tensions; we have chemical and nuclear spills, nuclear proliferation. There's oil spills, environmental disasters, water rights disputes, breakaway republics, famine, endangered species and global warming. If Al Gore is here, I'm going to send my fourth-graders from Agnor-Hurt and Venable schools to you because they solved global warming in a week. And they've done it several times too. So I also have in the game a saboteur -- some child -- it's basically a troublemaker -- and I have my troublemaker put to use because they, on the surface, are trying to save the world and their position in the game. But they're also trying to undermine everything in the game. And they do it secretly through misinformation and ambiguities and irrelevancies, trying to cause everyone to think more deeply. The saboteur is there, and we also read from Sun Tzu's "The Art of War." Fourth-graders understand it -- nine years old -- and they handle that and use that to understand how to, not follow -- at first they do -- the paths to power and destruction, the path to war. They learn to overlook short-sighted reactions and impulsive thinking, to think in a long-term, more consequential way. Stewart Brand is here, and one of the ideas for this game came from him with a CoEvolution Quarterly article on a peace force. And in the game, sometimes students actually form a peace force. I'm just a clock watcher. I'm just a clarifier. I'm just a facilitator. The students run the game. I have no chance to make any policy whatsoever once they start playing. So I'll just share with you ... Boy: The World Peace Game is serious. You're actually getting taught something like how to take care of the world. See, Mr. Hunter is doing that because he says his time has messed up a lot, and he's trying to tell us how to fix that problem. John Hunter: I offered them a -- Actually, I can't tell them anything because I don't know the answer. And I admit the truth to them right up front: I don't know. And because I don't know, they've got to dig up the answer. And so I apologize to them as well. I say, "I'm so sorry, boys and girls, but the truth is we have left this world to you in such a sad and terrible shape, and we hope you can fix it for us, and maybe this game will help you learn how to do it." It's a sincere apology, and they take it very seriously. Now you may be wondering what all this complexity looks like. Well when we have the game start, here's what you see. JH: All right, we're going into negotiations as of now. Go. JH: My question to you is, who's in charge of that classroom? It's a serious question: who is really in charge? I've learned to cede control of the classroom over to the students over time. There's a trust and an understanding and a dedication to an ideal that I simply don't have to do what I thought I had to do as a beginning teacher: control every conversation and response in the classroom. It's impossible. Their collective wisdom is much greater than mine, and I admit it to them openly. So I'll just share with you some stories very quickly of some magical things that have happened. In this game we had a little girl, and she was the Defense Minister of the poorest nation. And the Defense Minister -- she had the tank corps and Air Force and so forth. And she was next door to a very wealthy, oil-rich neighbor. Without provocation, suddenly she attacked, against her Prime Minister's orders,

Learn with these flashcards. Click next, previous, or up to navigate to more flashcards for this subject.

Next card: Đã vùng dầu mỏ của nước láng giềng

Previous card: Tôi và đó mắt cô ánh những bạn

Up to card list: Vietnamese-English 22000